Tinh thần "xé
rào" từ 40 năm trước không chỉ là một dấu ấn lịch sử, mà còn là giá trị có
ý nghĩa lâu dài.
Tuy nhiên, để tinh thần
đó thực sự trở thành động lực mạnh mẽ trong giai đoạn mới, đòi hỏi phải tiếp tục
hoàn thiện hệ thống cơ chế, chính sách. Khi đó, đội ngũ cán bộ, đảng viên mới
có thể yên tâm đổi mới, sáng tạo, dám chịu trách nhiệm, lấy hiệu quả công việc
làm thước đo cao nhất.
Vì nước, vì dân, khát
khao đổi mới
Sau ngày đất nước thống
nhất, Việt Nam đối mặt với hậu quả chiến tranh, kinh tế lạc hậu và cơ chế tập
trung quan liêu bao cấp kìm hãm sản xuất.
Thời điểm đó, "xé
rào" dường như trở thành phản ứng tự nhiên. Và rồi trải qua thực tiễn,
không ít điều từng bị xem là "xé rào", đã tạo sự chuyển biến tích cực,
mở ra hướng đi đúng cho cả một thời kỳ chuyển mình của đất nước.
Tại TP.HCM những năm
sau 1975, chính sách "ngăn sông cấm chợ", "cải tạo tư sản"
đã xóa sổ mạng lưới buôn bán lương thực, thay bằng các cửa hàng mậu dịch quốc
doanh. Trong bối cảnh cơ chế bao cấp lộ rõ sự trì trệ, Bí thư Thành ủy Võ Văn
Kiệt chọn cách hành động, âm thầm tháo gỡ từng khúc mắc.
Từ những thử nghiệm ấy,
các chính sách "vượt rào" dần được tổng kết và thể chế hóa…
Không chỉ TP.HCM, tinh
thần "xé rào" diễn ra ở nhiều địa phương, mỗi nơi một cách làm, nhưng
đều chung khát vọng vượt khó. Hải Phòng đi tiên phong trong việc khoán hộ, giao
ruộng cho nông dân, là cơ sở thực tiễn để Ban Bí thư ban hành Chỉ thị 100 về
khoán sản phẩm đến nhóm và người lao động (Khoán 100) vào đầu năm 1981…
Sau đó 7 năm, Bộ Chính
trị khóa VI ban hành Nghị quyết 10 về đổi mới quản lý nông nghiệp (Khoán 10), tạo
ra bước phát triển đột biến về năng suất, sản lượng nông sản…
TS Nguyễn Tri Thức, Ủy
viên Ban Biên tập Tạp chí Cộng sản nhìn nhận, thực tiễn cho thấy, không ít thời
điểm chính sách đi chậm hơn so với sự vận động của đời sống. Tuy nhiên, vẫn
luôn có những con người vì nước, vì dân, khát khao đổi mới, chủ động tìm tòi,
sáng tạo để tháo gỡ những bất cập, phá vỡ những rào cản tồn tại.
Song, những người dám
thể hiện chính kiến, dám hành động thường phải đối mặt với khoảng trống pháp
lý, thiếu cơ chế bảo vệ đầy đủ.

Theo đại biểu Quốc hội
Nguyễn Thị Việt Nga, nhìn lại 40 năm, có thể thấy một bài học lớn của công cuộc
Đổi mới là: Trong những thời điểm đất nước đứng trước điểm nghẽn, chính thực tiễn
luôn đi trước, buộc chúng ta phải đổi mới tư duy quản lý và hoàn thiện thể chế.
"Có những câu chuyện
"xé rào" năm xưa, xét đến cùng, không phải là sự tùy tiện, mà là sự
tìm đường phát triển khi cơ chế cũ không còn phù hợp", bà Nga nói.
Tháo gỡ rào cản tâm lý
TS Nguyễn Tri Thức cho
rằng, việc thiếu cơ chế bảo vệ khiến nhiều người lựa chọn phương án an toàn, né
tránh trách nhiệm cá nhân, dẫn đến thiếu quyết tâm, thiếu táo bạo trong triển
khai công việc.
Thực tế cho thấy dù chủ
trương, chính sách đúng và trúng đến đâu, việc đưa vào cuộc sống, tổ chức thực
hiện hiệu quả luôn là khâu khó.
"Trong nhiệm kỳ
này, có thể thấy rõ quyết tâm hành động ngay từ đầu với tinh thần phát hiện vướng
mắc ở đâu, tháo gỡ ngay ở đó; không cầu toàn, không chần chừ, không trông chờ",
ông Thức nói.
Theo PGS. TS Nguyễn Sỹ
Trung, Phó Tổng biên tập Tạp chí Chủ nghĩa xã hội, lý luận và thực tiễn (Học viện
Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh), nếu trong giai đoạn đầu, những sáng kiến mang
tính "xé rào" chủ yếu mang tính tự phát, thì đến nay tinh thần ấy từng
bước được thể chế hóa thông qua các chủ trương, chính sách ngày càng rõ ràng, đồng
bộ nhằm bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám làm.
Việc ban hành và triển
khai Kết luận số 14 ngày 22/9/2021 của Bộ Chính trị về khuyến khích và bảo vệ
cán bộ năng động, sáng tạo vì lợi ích chung; Quy định số 117 ngày 18/8/2023 về
xin lỗi và phục hồi quyền lợi của tổ chức Đảng, đảng viên bị kỷ luật oan; Nghị
định số 73/2023 của Chính phủ về cơ chế khuyến khích, bảo vệ cán bộ dám nghĩ,
dám làm, dám chịu trách nhiệm… đã tạo nên một bước tiến đáng kể trong việc hoàn
thiện hành lang chính trị - pháp lý cho đổi mới sáng tạo trong khu vực công.
Những chủ trương này
không chỉ thể hiện sự đổi mới trong tư duy lãnh đạo của Đảng, mà còn góp phần
tháo gỡ những rào cản tâm lý vốn tồn tại dai dẳng trong đội ngũ cán bộ, nhất là
tâm lý e dè, sợ sai, sợ trách nhiệm.
Bước tiến lớn về nhận
thức
PGS. TS Nguyễn Sỹ Trung
đánh giá, nhờ những chủ trương, chính sách nêu trên, tại nhiều địa phương, đơn
vị đã xuất hiện ngày càng nhiều mô hình mới, cách làm sáng tạo. Một bộ phận cán
bộ đã thể hiện rõ tinh thần chủ động, dám chịu trách nhiệm, lấy hiệu quả công
việc làm thước đo thay vì chỉ tuân thủ máy móc quy trình.
Theo đại biểu Quốc hội
Nguyễn Thị Việt Nga, điểm rất quan trọng là Kết luận 14 đã phát đi thông điệp
chính trị rõ ràng: Khuyến khích, bảo vệ cán bộ dám nghĩ, dám làm, dám chịu
trách nhiệm vì lợi ích chung.
Đặc biệt, nếu việc đổi
mới được thực hiện đúng chủ trương, có động cơ trong sáng nhưng kết quả chưa đạt
như kỳ vọng, thì có thể được xem xét miễn hoặc giảm nhẹ trách nhiệm.
Đây là bước tiến lớn về
nhận thức, chuyển từ tư duy "không làm thì không sai" sang
"không dám làm là đánh mất cơ hội phát triển".
Trên nền tảng đó, Nghị
định 73/2023 đã cụ thể hóa thành cơ chế vận hành: Quy định rõ điều kiện, quy
trình đề xuất - phê duyệt - đánh giá, cũng như chính sách khuyến khích và bảo vệ
cán bộ. Việc làm rõ các khái niệm như "vì lợi ích chung", "khuyến
khích", "bảo vệ"… có ý nghĩa rất quan trọng trong tháo gỡ tâm lý
sợ sai, sợ trách nhiệm - vốn đang là lực cản không nhỏ trong bộ máy.
Tuy nhiên, mở đường cho
đổi mới không đồng nghĩa với buông lỏng kỷ luật. Việc đi kèm với Quy định 114 về
kiểm soát quyền lực là rất cần thiết. Một bên khuyến khích người dám làm vì việc
chung, một bên kiểm soát chặt để ngăn ngừa lạm quyền, vụ lợi. Hai hướng này bổ
sung cho nhau, tạo nên một logic thể chế: Vừa mở đường cho sáng tạo, vừa dựng
"hàng rào" phòng ngừa sai phạm.
Kết quả bước đầu, có thể
ghi nhận ba chuyển biến. Thứ nhất, nhận thức về bảo vệ cán bộ đổi mới đã rõ
ràng hơn, không còn dừng ở khẩu hiệu.
Thứ hai, hành lang pháp
lý bước đầu hình thành, giúp việc đánh giá sáng kiến khách quan hơn.
Thứ ba, trong quá trình
hoàn thiện pháp luật, tinh thần phân cấp, phân quyền, cá thể hóa trách nhiệm
ngày càng rõ nét, tạo thêm không gian cho đổi mới.
Tiếp tục "mở lối"
về tư duy và thể chế
Tuy nhiên, theo PGS.TS
Nguyễn Sỹ Trung, bên cạnh kết quả đạt được, thực tiễn triển khai cũng cho thấy
không ít hạn chế. Tâm lý "sợ sai", né tránh trách nhiệm, đùn đẩy công
việc vẫn còn tồn tại ở một bộ phận cán bộ, thậm chí có xu hướng chuyển từ trách
nhiệm cá nhân sang tập thể để giảm thiểu rủi ro.
Nguyên nhân chủ yếu xuất
phát từ việc ranh giới giữa "sáng tạo đúng đắn" và "vi phạm quy
định" trong nhiều trường hợp chưa được xác định một cách cụ thể, rõ ràng,
khiến cán bộ lo ngại rủi ro pháp lý.
Cơ chế bảo vệ cán bộ dù
đã được đề cập, song việc tổ chức thực hiện còn thiếu đồng bộ, chưa tạo được niềm
tin đủ mạnh để cán bộ yên tâm hành động. Một số quy định vẫn mang tính khái
quát, chưa đủ cụ thể để áp dụng trong những tình huống thực tiễn đa dạng.
Việc đánh giá cán bộ
cũng chưa hoàn toàn dựa trên kết quả đầu ra, mà vẫn chịu ảnh hưởng bởi quy
trình, thủ tục và tâm lý an toàn, từ đó phần nào làm suy giảm động lực đổi mới,
sáng tạo.
Từ thực tiễn đó, yêu cầu
tiếp tục "mở lối" về tư duy và thể chế cho đội ngũ cán bộ, đảng viên
trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, nhất là trong bối cảnh đất nước đang bước
vào giai đoạn phát triển mới với những mục tiêu cao hơn, đòi hỏi hành động quyết
liệt, hiệu quả thực chất và có thể đo đếm được.
Cùng quan điểm, đại biểu
Nguyễn Thị Việt Nga nhìn nhận, ranh giới giữa "rủi ro đổi mới" và
"sai phạm vụ lợi" chưa thật rõ, cơ chế đánh giá chưa mạnh; trách nhiệm
bảo vệ cán bộ của người đứng đầu đôi khi chưa được thực hiện đầy đủ.
"Nói cách khác, chủ
trương đã có, công cụ đã có, nhưng để trở thành văn hóa hành động thì cần thêm
thời gian và quyết tâm", bà Nga nói và cho rằng, thời gian tới cần tiếp tục
hoàn thiện thể chế theo hướng: Lượng hóa rõ tiêu chí "vì lợi ích
chung", "động cơ trong sáng"; thiết lập cơ chế đánh giá độc lập
đối với các sáng kiến đột phá; gắn trách nhiệm bảo vệ cán bộ với người đứng đầu;
đồng thời mở rộng không gian thí điểm, phân cấp, ủy quyền.
Phân biệt rạch ròi giữa
đúng và sai
Góp ý thêm, PGS.TS Nguyễn
Sỹ Trung cho rằng, cần tiếp tục cụ thể hóa các tiêu chí đánh giá "đổi mới
sáng tạo vì lợi ích chung", làm rõ thế nào là "lợi ích chung",
đâu là "rủi ro chấp nhận được", qua đó tạo cơ sở rõ ràng để cán bộ
yên tâm hành động. Đồng thời, cần chuyển mạnh sang cơ chế đánh giá dựa trên kết
quả đầu ra và hiệu quả thực tiễn, thay vì nặng về quy trình và hình thức tuân
thủ.
Cùng đó, việc hoàn thiện
cơ chế bảo vệ cán bộ cần được đẩy mạnh theo hướng thực chất, khả thi hơn. Không
chỉ dừng lại ở chủ trương, cần thiết lập quy trình cụ thể để xem xét, đánh giá,
động viên, khen thưởng, bảo vệ kịp thời đối với cán bộ dám nghĩ, dám làm, dám đổi
mới sáng tạo.
Vai trò của các cơ quan
kiểm tra, thanh tra cần được phát huy theo hướng đồng hành, hỗ trợ, thay vì chỉ
tập trung vào giám sát và xử lý. Tinh thần này cũng đã được nhấn mạnh trong Nghị
quyết số 05-NQ/TW ngày 7/4/2026 của Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV, khi đặt ra
yêu cầu xây dựng cơ chế bảo vệ, khuyến khích cán bộ dám nghĩ, dám làm vì sự
phát triển của đất nước.
Một yêu cầu quan trọng
khác là cần hình thành và khuyến khích văn hóa chấp nhận rủi ro trong phạm vi
kiểm soát. Đổi mới sáng tạo luôn gắn liền với khả năng thất bại, do đó nếu
không có sự chấp nhận nhất định đối với những sai sót mang tính khách quan thì
rất khó thúc đẩy tinh thần dám nghĩ, dám làm.
Điều cốt lõi là phải
phân biệt rõ giữa sai sót xuất phát từ động cơ trong sáng, vì lợi ích chung với
những sai phạm do tư lợi, tiêu cực, từ đó có cách xử lý phù hợp, bảo vệ cái
đúng và kiên quyết loại bỏ cái sai.
Bên cạnh đó, công tác
đào tạo, bồi dưỡng cần được chú trọng hơn nữa nhằm nâng cao năng lực toàn diện
cho đội ngũ cán bộ, đặc biệt là năng lực tư duy đổi mới, quản trị rủi ro và ra
quyết định trong bối cảnh phức tạp. Khi có đủ năng lực và được đặt trong môi
trường thể chế phù hợp, cán bộ sẽ tự tin hơn trong việc triển khai các sáng kiến,
góp phần tạo ra những đột phá thực chất.
|
Cần xây dựng
chuẩn mực đánh giá cán bộ dựa trên kết quả thực chất - giá trị tạo ra, điểm
nghẽn được tháo gỡ, hiệu quả đối với người dân và sự phát triển.
Tinh thần
cốt lõi cần khẳng định là: Bộ máy không thể chỉ "an toàn" theo
nghĩa không mắc lỗi, mà phải an toàn ở tầm cao hơn - dám hành động đúng, dám
chịu trách nhiệm và dám tạo ra kết quả. Lấy hiệu quả công việc và lợi ích của
nhân dân làm thước đo cuối cùng chính là cách kế thừa xứng đáng tinh thần Đổi
mới trong bối cảnh hiện nay.
Đại biểu Quốc hội
Nguyễn Thị Việt Nga
|
(Theo
Báo điện tử Xây dựng)