Một lời
nói chưa chuẩn có thể chỉ là “lỡ miệng”, nhưng hậu quả lại không nhỏ khi làm cử
tri cảm thấy không được tôn trọng, không được thấu hiểu. Ở cấp xã, nơi đại biểu
nói là dân nghe ngay, phản ứng cũng đến ngay, “vạ miệng” càng dễ xảy ra - từ
chuyện lớn đến những chi tiết rất nhỏ. Muốn tránh điều đó, đại biểu dân cử
không chỉ cần nói đúng, nói trúng, mà quan trọng hơn là phải biết lắng nghe để
hiểu dân, giữ mình và giữ được niềm tin của nhân dân.
Từ lỡ lời
đến mất niềm tin
Thực tiễn hoạt
động cơ quan dân cử cho thấy, không khó để dẫn ra những trường hợp đại biểu nói
chưa chuẩn. Những “vạ miệng” thời gian qua không chỉ dừng lại ở một phát ngôn
gây tranh cãi, mà sâu xa hơn là biểu hiện của khoảng cách giữa lời nói của đại
biểu với đời sống thực tế và tâm tư của cử tri.
Khi những
phát biểu thiếu cân nhắc, thiếu thông tin hoặc vô tình đi ngược lại mong muốn của
người dân xuất hiện - nhất là trong các vấn đề nhạy cảm như an sinh xã hội, hay
những bức xúc dân sinh - thì phản ứng trái chiều là điều khó tránh khỏi. Dư luận
từng không khỏi ngỡ ngàng trước những phát ngôn kiểu như “dân không chịu nổi
phí mới là bất thường”, hay những ý kiến mang hàm ý “đổ lỗi” cho người dân
trong các vấn đề như ngập úng, tai nạn giao thông, rác thải…
Điều đáng nói
là, dù phát biểu trong bối cảnh nào, khi đã mang danh nghĩa đại biểu dân cử, mỗi
lời nói trở thành tiếng nói đại diện. Một câu nói thiếu chuẩn xác có thể lập tức
làm “lệch nhịp” niềm tin, khiến cử tri cảm thấy không được tôn trọng, không được
thấu hiểu, thậm chí bị tổn thương. Do đó
đại biểu nên nói ngắn gọn, đúng trọng tâm; điều quan trọng là làm được việc,
làm nhiều hơn nói. Nhất là có người chưa nắm chắc mà vẫn nói nhiều, nói dai. Cử
tri bức xúc là điều dễ hiểu, nhất là ở cấp xã - nơi vấn đề dân sinh rất cụ thể,
cái gì cũng rõ người, rõ việc.
Ở cấp xã, nơi
tiếp xúc cử tri diễn ra trực tiếp, sinh động, có những sự việc bình thường
nhưng chính những tình huống phát sinh từ cách phát ngôn chưa chuẩn chỉnh của đại
biểu như ngọn lửa thổi bùng thành điểm “nóng”. Điều này thường rơi vào các đại
biểu là chủ trì địa phương về tiếp xúc cử tri đúng nơi đang có những vấn đề dân
sinh bức xúc. Những điểm tiếp xúc như vậy, cử tri thường đi đông, nói gay gắt;
có người tranh luận đến cùng; thậm chí phản đối trực tiếp phần tiếp thu, giải
trình của chủ trì hoặc tổ trưởng đại biểu HĐND.
Một đại biểu
cơ sở chia sẻ rất thật: Có buổi tiếp xúc, cử tri đứng lên nói liên tục, giọng rất
căng, phản ứng luôn cả phần giải trình của chủ trì, thậm chí có những lời lẽ
khá xúc phạm người đứng đầu hoặc đại biểu có vị trí liên quan. Nếu lúc đó mình
nóng lên, nói lại ngay, giải thích hơn thua cho bằng được thì rất dễ thành ‘cãi
tay đôi’”. Khi đã rơi vào “cãi tay đôi”, thì dù đúng về lý, đại biểu cũng khó
giữ được hình ảnh trước cử tri. Những tình huống “nóng” như vậy không hiếm. Thực
tế cho thấy, chỉ cần một câu nói hoặc hành động thiếu kiềm chế trong khoảnh khắc
đó, mọi nỗ lực trước đó của đại biểu có thể bị xóa nhòa.
Lắng
nghe đúng cách
Từ những tình
huống trên, có thể thấy một điểm chung: “lỡ miệng” thường xảy ra khi đại biểu
nói nhiều hơn nghe, phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, và đặt cái “lý” của mình lên
trước cảm xúc của cử tri. Vì vậy, kỹ năng quan trọng nhất không phải là nói cho
hay, mà là biết lắng nghe đúng cách.
Lắng nghe trước
hết là không ngắt lời, kể cả khi cử tri nói chưa chuẩn, nói lặp lại, hay nói
trong trạng thái bức xúc. Việc để cử tri nói hết, nói đủ không chỉ giúp đại biểu
hiểu đúng vấn đề, mà còn giúp “giải tỏa” tâm lý cho người dân. Trong nhiều trường
hợp, khi được lắng nghe đầy đủ, chính cử tri cũng tự “hạ nhiệt” mà không cần
tranh luận thêm.
Lắng nghe còn
là biết “nghe phía sau lời nói”. Có những ý kiến gay gắt không phải vì nội dung
quá phức tạp, mà vì người dân chưa được giải thích thấu đáo, hoặc cảm thấy ý kiến
của mình chưa được tôn trọng. Nếu chỉ chăm chăm trả lời đúng - sai, đại biểu rất
dễ rơi vào tranh luận; nhưng nếu hiểu được tâm lý phía sau, cách xử lý sẽ mềm
hơn, hiệu quả hơn. Trong những tình huống căng thẳng, lắng nghe còn giúp đại biểu
giữ được vai trò kiểm soát diễn đàn của mình, bởi tiếp xúc cử tri thì đại biểu
là “chủ” còn cử tri mới là “khách”, nhiều nơi, nhiều đại biểu đang đổi vai theo
chiều ngược lại. Một kinh nghiệm thực tế được một số đại biểu chia sẻ rằng: Cử
tri càng nói nhanh, nói to thì mình càng phải nói chậm lại, nói nhỏ lại. Khi đại
biểu không “đẩy” theo cảm xúc của cử tri, tình huống sẽ dần được kiểm soát.
Lắng nghe
cũng giúp đại biểu biết khi nào nên nói, khi nào nên dừng. Không phải vấn đề
nào cũng có thể trả lời ngay tại hội nghị. Với những nội dung phức tạp, chưa đủ
thông tin, việc thẳng thắn tiếp thu, hẹn trả lời bằng văn bản, hoặc đề nghị cơ
quan chuyên môn làm rõ là cách xử lý đúng mực, tránh “nói cho xong” rồi dẫn đến
sai sót.
Quan trọng
hơn, lắng nghe là nền tảng để đại biểu “biết mình, biết ta”: biết mình đang nói
với ai, trong bối cảnh nào; biết giới hạn thông tin của mình; biết điều chỉnh
cách xưng hô, cách diễn đạt cho phù hợp. Từ đó, tránh được những lỗi tưởng nhỏ
nhưng rất “mất điểm” như nhầm địa danh, xưng hô thiếu chuẩn mực hay sử dụng nội
dung không phù hợp thực tế.
Nói cho cùng,
lắng nghe không chỉ là một kỹ năng, mà là thái độ. Khi đại biểu thực sự lắng
nghe, cử tri sẽ cảm nhận được sự tôn trọng. Khi đã có sự tôn trọng, thì dù có
những tình huống gay gắt, đối thoại vẫn có thể diễn ra trong tinh thần xây dựng.
Giữ được điều đó, đại biểu không chỉ tránh được “vạ miệng”, mà còn giữ được điều
quan trọng nhất: niềm tin của cử tri, rộng ra là nhân dân./.
Nguồn:
Báo Đại biểu nhân dân