Khi giá trị truyền thống
được kết hợp với năng lực sáng tạo, di sản có thể trở thành nguồn lực kinh tế,
tạo sinh kế cho cộng đồng và sức mạnh mềm văn hóa. Qua đó, công nghiệp văn hóa
vừa khai thác những giá trị đặc sắc của Việt Nam, vừa tạo thêm nguồn lực để di
sản được bảo tồn và tiếp nối.
"Hồi sinh" di
sản gắn với công nghiệp văn hóa
Từng được đông đảo các
hộ gia đình thực hành, lưu giữ, gắn liền với tập quán treo tranh Tết Nguyên
đán, nghề in tranh dân gian khắc gỗ Đông Hồ của vùng đất Kinh Bắc hiện chỉ còn
rất ít gia đình nghệ nhân duy trì. Sự suy thoái của thị trường truyền thống,
chuyển đổi nghề nghiệp, sự tham gia hạn chế của thế hệ trẻ và khó khăn ngày
càng tăng trong tiếp cận các nguồn nguyên liệu tự nhiên đã khiến cho sức sống bền
vững của nghề bị đe dọa. Năm 2025, Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ đã được
UNESCO đưa vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.
Tại hội thảo “Di sản sống
và các ngành công nghiệp văn hóa ở châu Á - Thái Bình Dương: Sáng tạo cộng đồng,
trao truyền bền vững và đổi mới văn hóa”, GS. TS. Nguyễn Thị Hiền, Trường Khoa
học liên ngành và Nghệ thuật, Đại học Quốc gia Hà Nội (VNU-SIS), cho biết, những
thập kỷ gần đây, các nghệ nhân đã chủ động sưu tầm và phục chế các bản khắc gỗ
cổ, trao truyền kỹ năng trong và ngoài gia đình. Đồng thời, sáng tạo các mẫu
thiết kế và sản phẩm mới, phát triển không gian trình diễn và trải nghiệm thực
tế; tham gia vào các triển lãm cùng sự kiện văn hóa, khám phá các hình thức quảng
bá và du lịch di sản mới.

Từ trường hợp nghề
tranh Đông Hồ cho thấy, sáng tạo là một trong những điều kiện tiên quyết để di
sản tiếp tục tồn tại. Tương lai của nghề phụ thuộc vào khả năng kết nối giữa
trao truyền văn hóa với sinh kế, giữa đổi mới với tri thức kế thừa, giữa mở rộng
thị trường với bảo vệ những nguồn tài nguyên sinh thái mà nghề dựa vào. Bảo vệ
di sản vì thế không thể chỉ dừng ở việc lưu giữ hiện vật hay phục dựng kỹ thuật.
Quan trọng hơn là tạo ra môi trường để nghệ nhân tiếp tục thực hành, truyền nghề,
sáng tạo và có thể sống được bằng chính nghề của mình.
Một hướng tiếp cận
tương tự được nhìn thấy qua câu chuyện làng nghề lụa đũi Nam Cao (Hưng Yên).
TS. Lư Thị Thanh Lê, VNU-SIS, cho rằng, trong bối cảnh nhiều làng nghề truyền
thống đang chịu sức ép từ quá trình hiện đại hóa, việc khai thác chất liệu làng
nghề để tạo ra sản phẩm sáng tạo là yêu cầu cấp thiết. Tại làng nghề đũi Nam
Cao, quá trình phục hồi nghề có sự tham gia của doanh nghiệp, với cách tiếp cận
coi di sản như một nguồn lực sống. Việc đầu tư cho nghệ nhân, khôi phục khung dệt
truyền thống và từng bước nối lại những tri thức nghề bị đứt gãy đã góp phần
duy trì kỹ nghệ dệt, tạo thêm sinh kế cho người dân, đặc biệt là phụ nữ; đồng
thời khơi dậy sự quan tâm của cộng đồng đối với nghề truyền thống. Những nỗ lực
đó góp phần phục hồi và củng cố giá trị của lụa đũi Nam Cao, trước khi nghề được
đưa vào danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia năm 2023...
Có thể thấy, một mặt,
những giá trị, chất liệu, tri thức và câu chuyện truyền thống trở thành nguồn cảm
hứng cho sáng tạo. Mặt khác, chính thị trường, công nghệ và phương thức sáng tạo
đương đại lại mở thêm cơ hội để di sản được bảo tồn, khôi phục, trao truyền và
tiếp cận công chúng rộng rãi hơn.
Sáng tạo đi cùng trách
nhiệm
Dù có sự gắn bó mật thiết
giữa di sản và sáng tạo, nhưng theo các chuyên gia, thực tế mối quan hệ này
cũng đứng trước những nguy cơ. Cụ thể, nếu thị trường trở thành thước đo duy nhất,
những kỹ năng cần nhiều thời gian học hỏi, khó trình diễn hoặc khó tạo lợi nhuận
dễ bị lãng quên. Hay nghề vẫn có thể được duy trì, sản xuất ra sản phẩm, nhưng
những kỹ thuật cốt lõi làm nên bản sắc của nghề lại âm thầm mai một.
Nguy cơ khác là cộng đồng
bị đứng ngoài quá trình quyết định. Doanh nghiệp, nhà thiết kế, đơn vị du lịch
hay truyền thông có thể khai thác hình ảnh và câu chuyện di sản, trong khi nghệ
nhân chỉ xuất hiện ở khâu trình diễn. Khi đó, giá trị thương mại có thể gia
tăng, nhưng quyền chủ thể và tiếng nói của cộng đồng lại suy giảm. Đáng lo hơn
là sự đứt gãy trong trao truyền. Một buổi trải nghiệm, video giới thiệu có thể
khơi dậy sự quan tâm với di sản, nhưng không thể thay thế nhiều năm học bí quyết
nghề do nghệ nhân truyền dạy.

Từ quá trình nghiên cứu
làng nghề, TS. Lư Thị Thanh Lê mong muốn có sự nhìn nhận rõ tài năng đặc biệt của
nghệ nhân và phát huy kỹ nghệ đó vào các sản phẩm, dịch vụ hiện đại. Bên cạnh
đó, ngoài bán sản phẩm thuần túy, cần kết nối với du lịch văn hóa, kể câu chuyện
làng nghề, mở showroom và đẩy mạnh quảng bá. Việc phục hồi di sản không thể chỉ
dựa vào nỗ lực của doanh nghiệp, mà cần có sự phối hợp đồng bộ giữa nghệ nhân,
chính quyền địa phương, thị trường, cùng các bên trung gian như nhà thiết kế,
nghệ sĩ, truyền thông. Trong đó, nghệ nhân luôn giữ vai trò trung tâm, là những
người giữ "hồn cốt" di sản. Khi đặt di sản sống làm nền tảng và biết
khai thác đúng cách, chúng ta có thể tạo ra hệ sinh thái sản phẩm và dịch vụ
công nghiệp văn hóa phong phú, bền vững.
Cùng ý kiến, TS. Mai Thị
Hạnh, Phó Trưởng khoa Công nghiệp văn hóa và di sản, VNU-SIS, lưu ý, khi đẩy
nhanh phát triển các ngành công nghiệp văn hóa như trụ cột kinh tế mới, việc
xây dựng mô hình huy động hiệu quả di sản sống, bảo đảm sự trao truyền bền vững
và bảo vệ vai trò của cộng đồng với tư cách là chủ thể chính, trở thành ưu tiên
cấp bách.
Một nền công nghiệp văn
hóa dựa trên di sản cũng cần cơ chế chia sẻ lợi ích minh bạch. Mới đây, trong
bài phát biểu tại Phiên họp thứ hai Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn
hóa Việt Nam, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh, một trong những nhiệm
vụ trọng tâm là "xây dựng cơ chế chia sẻ lợi ích hài hòa giữa Nhà nước, cộng
đồng, nghệ nhân, tác giả, nhà nghiên cứu và doanh nghiệp trong quá trình khai
thác các giá trị văn hóa". Từ đó, khuyến khích mạnh mẽ việc chuyển hóa chất
liệu văn hóa Việt Nam thành các sản phẩm sáng tạo trong điện ảnh, âm nhạc, xuất
bản, mỹ thuật, thiết kế, trò chơi điện tử, du lịch, giáo dục, truyền thông và
các ngành công nghiệp văn hóa khác, để di sản tiếp tục được sáng tạo, lan tỏa
và tạo ra giá trị mới trong đời sống đương đại.
Sự sáng tạo có trách
nhiệm, tôn trọng vai trò cộng đồng và chia sẻ lợi ích công bằng là chìa khóa để
di sản tiếp tục phát triển bền vững và tạo ra các giá trị trong thời đại mới./.
(Theo
Báo điện tử Đại biểu nhân dân)