Ngày 22/8/2026, phát biểu
ở hội trường về định hướng chính sách sửa đổi Luật Kinh doanh bất động sản, đại
biểu Nguyễn Thị Việt Nga, Phó Trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội chuyên trách thành
phố Hải Phòng đề nghị cần thống nhất một chuẩn bảo vệ tối thiểu đối với người
mua bất động sản hình thành trong tương lai giữa Luật Kinh doanh bất động sản
và Luật Nhà ở; đồng thời, phải kiểm soát dòng tiền ngay từ trước khi đủ điều kiện
mở bán.

Đại biểu Nguyễn Thị Việt
Nga quan tâm tới quy định cho phép người mua thanh toán đến 70% giá trị hợp đồng
trước khi nhận bàn giao và đến 95% trước khi được cấp Giấy chứng nhận; 5% cuối
cùng được giữ bằng tài khoản bảo đảm hoặc biện pháp bảo đảm khác. Dự thảo đồng
thời quy định bảo lãnh ngân hàng đối với nhà ở hình thành trong tương lai. Tuy
nhiên, khi đối chiếu với dự thảo Luật Nhà ở lại xuất hiện điểm chưa thống nhất.
Dự thảo Luật Nhà ở quy định chủ đầu tư nhà ở xã hội khi bán, cho thuê mua không
phải thực hiện nghĩa vụ bảo lãnh nhà ở hình thành trong tương lai; phần nhà ở
thương mại được bán trong dự án nhà ở cho thuê cũng được miễn nghĩa vụ này.
Như vậy, cùng là người
mua nhà hình thành trong tương lai nhưng mức độ bảo vệ lại khác nhau tùy loại dự
án. Đại biểu cho rằng điều này cần được rà soát kỹ lưỡng, nhất là khi người mua
nhà ở xã hội thường có khả năng tài chính và sức chịu đựng rủi ro thấp hơn.
Đại biểu đề nghị thống
nhất nguyên tắc: Mọi trường hợp miễn bảo lãnh chỉ nên được chấp nhận khi có một
cơ chế bảo vệ thay thế có hiệu lực tương đương, như tài khoản dự án tách biệt,
kiểm soát giải ngân theo tiến độ xây dựng, bảo đảm hoàn thành công trình hoặc
cơ chế ưu tiên hoàn trả cho người mua.
Đặc biệt, đại biểu Nguyễn
Thị Việt Nga nhấn mạnh kiến nghị "bịt khoảng trống" về nhận tiền của
khách hàng trước khi bất động sản đủ điều kiện mở bán. Khoản 5 điều 18 dự thảo
quy định chủ đầu tư chỉ được thu tiền đặt cọc không quá 5% và chỉ được thu khi
bất động sản đã đủ điều kiện đưa vào kinh doanh. Quy định này là cần thiết,
nhưng mới kiểm soát giao dịch mang tên “đặt cọc”. Trong thực tế, trước thời điểm
đủ điều kiện mở bán, chủ đầu tư hoặc tổ chức được ủy quyền vẫn có thể nhận tiền
dưới nhiều tên gọi khác, như: “phiếu đăng ký”, “giữ chỗ”, “đăng ký ưu tiên”,
“thỏa thuận hợp tác”, “khoản thiện chí”... nhưng bản chất vẫn là khách hàng nộp
tiền để giữ quyền ưu tiên mua một bất động sản cụ thể.
Vì vậy, luật phải quản
lý theo bản chất giao dịch chứ không theo tên gọi hợp đồng. Trước khi bất động
sản đủ điều kiện kinh doanh, chủ đầu tư không được trực tiếp hoặc thông qua tổ
chức, cá nhân khác nhận tiền nhằm giữ chỗ, xác lập quyền ưu tiên hoặc bảo đảm
việc ký hợp đồng mua bán. Khi đã đủ điều kiện thì mọi khoản tiền có bản chất đặt
cọc, dù mang tên gọi nào, đều phải tuân thủ giới hạn của luật. Nếu không quy định
như vậy thì có thể đóng được cánh cửa “đặt cọc”, nhưng chỉ cần đổi tên văn bản
là một cánh cửa huy động vốn khác lại được mở ra./.
(Theo
Báo điện tử Hải Phòng)